Page Loading... please wait!



This page still doesn't show? Click here
 
Mai Hoa Trang Forum Index
Portal pageHome | Thi viện Nhã Thi KinhThi Viện | Kiếm hiệp download, mp3, music video etcTàng Kinh Các | Ảnh việnẢnh viện  Trang này dành cho các huynh đệ có internet chậm hoặc truy cập qua mobile phone. Chỉ đọc chứ không thể gửi bài.Mobile  Tìm kiếmTìm kiếm | Thành viênMembers | FAQFAQ 
 RegisterRegister   Nhập trangNhập trang 

.:: Tình hình chuyển bạc :: Biếu tài sản :: Lottery ::.
Mai Hoa Thương Hội -> <- Mai Hoa Tiền Trang
.:: Đấu Giá Trường ::.

Nơi dành để post truyện


This forum is locked: you cannot post, reply to, or edit topics.   This topic is locked: you cannot edit posts or make replies.    Mai Hoa Trang Forum Index -> Truyền Kỳ Thư Các
View previous topic :: View next topic  
Author Message
Tôn Thiền
Yểu điệu thư sinh
-={Võ Lâm Đệ Nhất Nhân}=-
-={Võ Lâm Đệ Nhất Nhân}=-
View user's profile
Bạc: 1454
Công lực: 108116
PostPosted: Tue Jul 20, 2004 5:13 pm    Post subject: Nơi dành để post truyện Quote

Mọi người có truyện nào hay thì pót ở đây nhé, tại hạ sẽ lọc và tách thành topic riêng happy

_________________
"Biên giới trong lòng người mới chính là trở ngại lớn nhất"
Crocodile
Khách Võ Lâm
Khách Võ Lâm

Bạc: 0
Công lực: 1
PostPosted: Tue Mar 01, 2005 11:20 am    Post subject: Quote

Kính gửi Đại ca Tôn Thiền và các bạn hữu đang cùng tham gia Forums của Mai Hoa Trang.
Tại hạ mới vinh dự được Trang chủ Bạch Hổ Trướng cho tham gia Forums. Hồi còn nhỏ tại hạ đã được đọc 01 tập thuộc một bộ truyện kiếm hiệp rất hay, mà do bìa của tập sách bị rách nên tại hạ chỉ lờ mờ đọc được tên của bộ truyện là " Nam thiên dị khách " thì phải. Nhân vật chính của bộ truyện là Tổng tiêu đầu Quan Trung Nhạc, đang trên đường bảo tiêu một món hàng là " Bức họa chăn dê ", hình như lấy từ tích cổ : Tô Vũ chăn dê. Tập sách mà tại hạ đang đề cập đến, theo tại hạ thì vô cùng hay và hấp dẫn, tiếc rằng tại hạ chỉ được đọc chưa hết một tập của bộ sách. Nay có một số mong ước nho nhỏ gửi đến toàn thể đại gia đình Mai Hoa Trang :
1. Hoặc gửi cho tại hạ nguyên bộ " Nam thiên dị khách " - chúng ta cứ tạm coi đây là tên của bộ truyện .
2. Hoặc chỉ cho tại hạ nguồn để có thể download bộ truyện về; hoặc đọc online cũng được .
Nếu các đại ca giúp cho tại hạ thỏa được mong ước trên, tại hạ xin hứa ( trong phạm vi khả năng cao nhất của mình ) sẽ cố gắng thực hiện tốt những yêu cầu ( có thể có ) của các đại ca.
Xin chân thành cám ơn !
TB : tại hạ cũng còn lưu giữ được tên truyện, nhân vật chính của truyện và nội dung chủ yếu của một số bộ truyện kiếm hiệp mà tại hạ đã được đọc hồi nhỏ, nhưng không thấy có tên trên Mai Hoa Trang - Việt Kiếm v..v. Nếu đại ca nào có nhu cầu về những nội dung trên, tại hạ xin sẵn sàng phục vụ tận tình để chúng ta cùng tìm được cách để đọc các bộ truyện đó, hầu làm phong phú thêm kho tàng truyện kiếm hiệp của giới yêu thích như chúng ta .

nguyet_anh
Nhập Môn
Nhập Môn
View user's profile
Bạc: 20
Công lực: 17
PostPosted: Fri Apr 07, 2006 6:59 pm    Post subject: Kẻ mạnh Quote

Em không tin bất cứ thứ gì người ta đem đến đặt vào tay em trừ tình yêu, bởi lẽ nó là thứ một mình em không tạo ra được. Vì thế mà em từ chối tất cả. Người ta bảo em hâm. Kệ! Em vẫn kiêu hãnh với những gì em có.
Em yêu hoa loa kèn. Người ta chê hoa loa kèn nó vô duyên, em lý sự hoa loa kèn trắng tinh khôi, nó tinh khiết và nó hết mình. Nhưng đây là trước kia, còn bây giờ em tự nhủ .Việc gì mình phải thanh minh với người không hiểu. Những ngày tháng tư, lúc nào trong phòng em cũng có hoa loa kèn. Vậy mà đến khi hoa loa kèn được bán quanh năm trong các shop hoa thì chính em lại là người buồn nhất. Với em, nó chỉ nở có một mùa, trọn vẹn trong một tháng. Em bảo:Thứ hoa công nghiệp kia chỉ là cái bóng của hoa loa kèn tháng tư.

Cứ thế, em yêu nồng nàn những gì em cho là đẹp là tốt theo cách riêng của mình. Mẹ lo sợ :Con gái hai mươi tuổi đầu rồi, không lo học xong rồi lấy chồng, cứ vớ vớ vẩn vẩn ai dám yêu. Ai dám yêu? Cũng có khối người yêu em, mẹ biết đấy cả thôi. Anh Văn đi Tây về, rủ em vào quán cà phê, tính tiền thừa một ngàn cũng ngồi chờ lấy cho bằng được. Anh ấy thủ thỉ với mẹ: Ngân Anh khéo quá. Giá cháu lấy được người đảm đang như thế. Hay anh Thái làm công ty nước ngoài, tỏ tình với em bằng cả lá thư bằng tiếng Anh dài hai trang đánh máy vi tính. Anh ấy khen em giỏi ngoại giao, chồng được nhờ. Còn nhiều, nhiều nữa mà em không nhớ nổi. Mọi người nhìn em ở một góc. Em hoang mang không hiểu mình là ai. Tự nhiên em bật cười vì nhớ đến câu chuyện thầy bói xem voi. Liệu em có phải là một con voi như thế không nhỉ? Mà không, họ là mấy ông thầy bói mới đúng. Nói một cách triết học thì họ là chủ thể còn em là khách thể. Kể ra cũng hay hay. Trong em là nhiều kiểu người, đảm đang có, ngoại giao có, mạnh mẽ có. Hoá ra bản thân em rất phong phú mà em không biết. Vậy là từ hoang mang em chuyển sang cảm giác thích thú. Em không nghĩ đó là lời khen, thậm chí nghi ngờ đó là sự tính toán thực tế - học yêu bằng óc chứ không phải bằng tim. Song em vẫn giữ nguyên những gì mình có. Em yêu tất cả những cái là của riêng em, không phải là thứ sao chép của bất kì ai. Em tâm niệm :Xấu tốt gì cũng là mình.

Đôi lúc nghịch ngợm, em chia đàn ông ra thành “ba dạng cơ bản”: nước ngọt, cà phê và nước lọc, bởi em nghĩ tình yêu cũng giiống như một loại đồ uống. Hạnh phúc là nước ngọt, đau khổ là cà phê, nhạt là nứoc lọc. Những người như Thái như Văn, họ từng trải và khôn ngoan, thành đạt và tự tin, nhưng đối với em họ chỉ giống như cốc nước lọc. Em sợ một cuộc hôn nhân như trò chơi xếp hình trong tương lai, chỉ là những mảng lồi lõm xếp khít vào nhau mà chẳng có gì gắn kết, chỉ cần gỡ nhẹ ra là rơi lả tả. Thái cần một cô vợ biết ngọai giao. Văn cần một cô vợ giỏi nội trợ. Em làm được. Nhưng em cũng cần tình yêu. Em không tin vào cuộc sống vật chất đầy đủ mà họ có thể lo cho em ngay từ đầu. Cuộc đời công bằng lắm, có cái này sẽ mất cái kia. Em sợ đánh đổi bằng một thứ gì khác, mà một thức khác ấy là gì ngoài tình cảm. Em thèm được một lần nhấp môi vào ly nước ngọt dù biết rằng nó không ngọt hoàn toàn. Nước ngọt bao giờ cũng có ga và ga bao giờ cũng xộ lên mũi làm cay xè nếu không biết uống. Người biết uống sẽ nhấp từ từ làm ga chỉ đủ tê tê đầu lưỡi rồi sau đó là cảm giác ngọt ngào lâng lâng dịu mát. Em sợ cà phê. Cô bạn ghiền cà phê của em thuyết phục em :Cứ uống đi. Đắng nhưng ngon lắm. Tận cùng đắng là ngọt, đừng sợ! Em chỉ lắc đầu, dù em vẫn tin tận cùng đắng là ngọt. Nếu có chạm tới thì cái ngọt ấy cũng thật mong manh. Em sợ. Cô bạn nâng ly cà phê một cách sành điệu, nói đầy vể từng trải pha chút thất vọng về em :Thế thì cậu không yêu được đâu. Tình yêu đắng lắm. Mà cậu lại không dám sống hết mình để biết được vị ngọt cuối cùng. Em suýt phì cười. Cô bạn ấy thật là trẻ con. Người từng trải thực sự sẽ không triết lý thành lời như vậy. Em thích im lặng để ngắm thiên hạ hơn. Mà bạn em biết gì về tình yêu? Quan niệm tình yêu đắng mới chỉ bằng một phần ba quan niệm của em. Thế nào là sống hết mình? Quen uống cà phê, cô ấy biết nước ngọt ngọt thật không nhỉ? Cả nước lọc nữa? Cô ấy có biết nó nhạt hay là cũng đắng nốt? Xem ra cảm nhận vị ngọt là khổ nhất, khó hơn cả nhạt và đắng.

Em rùng mình khi Phong gọi tên con người em: Kẻ mạnh. Phong bảo : Ngân Anh dám sống với cái riêng của mình theo quan điểm 'tôi là thế đấy, muốn hiểu thế nào thì hiểu' và có thể nói với mọi người rằng mình rất thiếu tự tin một cách đầy tự tin. Em đi làm từ thiện, Phong cười : Ngân Anh không đi làm từ thiện đâu. Chỉ có Ngân Anh mới hiểu được mình nhận được gì từ điều đem cho. Em tái mặt. Đúng là em không đi làm từ thiện. Em ghét hai từ ấy. Trên đời chẳng ai cho không ai cái gì. Mặc cho thiên hạ dè bỉu em làm việc vô bổ hay thán phục em làm điều cao đẹp, em làm một cách tự nhiên và bình thường nhất. Em hạnh phúc vì cảm giác mình được nâng đỡ. Em thấy cái mình nhận được còn lớn hơn cái đem cho. Em lớn lên nhiều.
Kẻ mạnh. Lúc đầu em sợ hai từ này và bây giờ em say sưa với nó. Em nâng niu những gì mình có. Em luôn thấy mình chiến thắng cả trong sự thất bại. Bạn bè đua nhau chạy theo mốt Hàn Quốc, mình em mặc áo sơ mi kẻ sọc quần tây. Em cầu kỳ đến mức giản dị. Chẳng ai hiểu ra, để có bộ cánh ấy em phải bỏ công tìm mua vải đặt may thật chuẩn, chọn giày dép mũ thật hợp và trang điểm thật hài hoà. Điều đó khó hơn là bạ cái gì mới xuất hiện cũng vớ lấy khoác lên người cho kịp mốt. Bọn con trai xuýt xoa là lúc nào trông Ngân Anh cũng sang trọng. Em cười. Chỉ có Phong hiểu Ngân Anh khác người vừa đủ để tạo ra phong cách. Em say sưa với từ "kẻ mạnh", nhưng em tức Phong nhận ra trước cả em. Ngân Anh chỉ làm điều mình thích một cách đúng mực.
Đúng. Em giỏi nội trợ vì em thích nấu ăn. Em giỏi ngoại giao vì em thích giao tiếp. Em không phụ thuộc vào người khác, không bị động, không cần người khác bảo em cũng biết. Em chơi với nhiều bạn trai, hàng xóm bảo em : Thay người yêu như thay áo. Em phớt. Em tự nhủ. Đầu họ toàn những suy nghĩ mờ ám . Cô bé hang xóm bị bố cấm tiếp bạn trai ở nhà, em đắc chí :Sướng chưa! Không khéo lại phải lôi nhau ra công viên. Em đàng hoàng gặp bạn trai. Em thẳng thắn chối từ và chưa bao giờ em bị làm phiền. Em yên tâm : "Như thế đỡ khổ".

Nhưng em thích được yêu, không phải theo kiểu thần tượng hoá hay khía cạnh hoá. Em muốn được yêu với phần chân thật nhất trong em. Có phải được yêu bằng tất cả giá trị thực là đòi hỏi quá nhiều? Ai dám yêu một cô gái như thế. Em không từ chối thì người như Văn như Thái cũng sẽ rút lui. Họ thích sự yên ả, đúng thôi. Mà em thì lại dữ dội. Nhưng làm sao em có thể biến mình thành người khác?
Em không tin bất cứ người ta đem đến cho mình, em thích tự mình làm nên tất cả, nhưng một mình em không thể làm nên tình yêu. Em yêu Phong. Em chờ đợi.
Phong nói với em rất nhiều, toàn điều lý thú về em, toàn đúng. Phong dành cho em rất nhiều, toàn tình cảm tốt đẹp. Duy chỉ có một điều, em chờ mãi , nhưng chưa bao giờ Phong nói hay có một biểu hiện nào chứng tỏ Phong dành nó cho em đó là tình yêu. Phong luôn đúng mực, luôn nhìn thấu tâm can em mà sao chưa bao giờ Phong thấy trái tim em đang vật lộn với niềm khao khát, mong mỏi. Phong không trốn tránh, cũng không tiến gần hơn. Có phải vì Phong không biết yêu? Hay chính vì biết nhau quá rồi mà người ta không thể yêu được nhau?

Em từng nói với Phong rất hùng hồn :"Mình rất cần nhưng cũng rất bất cần. Trong tình yêu cũng vậy. Nếu phía bên kia tỏ ra không cần, mình sẽ quên luôn". Phong cười em : "Ừ, kẻ mạnh mà". Em giận. Tại sao lúc nào Phong cũng nói với em bằng cái giọng thản nhiên đến thế? Rồi em buồn. Em khóc. Đêm nay là lần thứ bao nhiêu em khóc vì một người con trai, nói đúng hơn là vì Phong, em không còn nhớ nữa. Nước mắt đầm gối, em thiếp đi. Trong giấc mơ em thấy Phong đi lướt qua em, đặt vào tay em một chiếc lá. Trên đó có ghi dòng chữ :"Vé vào tương lai ". Em cầm chiếc lá cố đuổi theo Phong, rất gần Phong mà sao không chạm tay tới. Phong leo lên một đoạn tàu. Đoàn tàu lao vun vút và bất giác biến thành cả một đám mây bay mất. Tấm vé vào tương lai tuột khỏi tay em, bay là là rồi rơi và tan biến vào đất. Em bừng tỉnh. Hình như em đã là quá khứ của Phong: Kẻ mạnh. Em không tin bất cứ thứ gì người ta đem đến đặt vào tay em trừ tình yêu...

(tác giả : Phạm Kim Anh ?)

Linh Tựu Cung Chủ
Tu luyện:
{Mai Hoa Chưởng}
Tu luyện:<br>{Mai Hoa Chưởng}
View user's profile
Bạc: 109
Công lực: 200
PostPosted: Tue May 02, 2006 10:44 pm    Post subject: Quote

Tại hạ xin góp một chuyện về tình yêu thề này (hơi buồn)

TÌNH YÊU KHÔNG TÌM THẤY !!!

Cuộc sống có lúc có những sai lầm rất ngẫu nhiên, nếu bạn bỏ lỡ một thì có thể đánh mất cả cuộc đời.
Có một chàng trai, trong một buổi liên hoan cuối năm ở trường đã quen một cô gái. Người con gái đó có nụ cười giống như hoa hàm tiếu hé nở trong nắng sớm, cuốn hút đến lạ kì, lại là một người con gái rất thông minh nhạy cảm. Từ giây phút đó, chàng trai đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng con tim. Nhưng anh vẫn giấu kín trong lòng không thổ lộ cùng cô. Bởi vì lúc đó anh đang trải qua giai đoạn học hành vất vả căng thẳng dưới sự quản lý nghiêm khắc của cha mẹ. Vì thế đối với chuyện tình cảm anh không thể tự mình quyết định, chỉ tự nhủ với lòng mình rằng: “Phải cố gắng chờ đợi, khi nào mọi việc hoàn tất, sẽ thổ lộ với cô.”

Một năm sau, vào một buổi tối trăng sáng, cuối cùng anh đã lấy hết dũng khí hẹn cô gái ra ngoài, nói với cô tình cảm của mình chôn dấu bấy lâu nay. Nào ngờ, cô không dám nhìn anh, chỉ nói một cách ấp úng: “Em ... em nghĩ em không thể nhận lời với anh ..., một tuần trước... em đã ... đã chấp nhận tình yêu của một... người con trai khác. Em thật không biết anh... lại có thể yêu em...” Nói xong, cô vội vã quay mình bước nhanh về phòng, tránh để anh không nhìn thấy những giọt nước mắt đã ướt nhòa trong mắt cô.
Sau này, học sinh trong trường đều nhìn thấy anh sánh đôi với một “hoa khôi” của trường. Mọi người nghĩ rằng anh đã si mê vẻ đẹp của mĩ nhân nhưng chẳng ai có thể hiểu được, bởi vì “hoa khôi” ấy có nụ cười giống như hoa hàm tiếu, có nụ cười của cô gái anh yêu. Không ai có thể hiểu được nỗi khổ tâm của anh, chỉ có anh biết trái tim mình đang nghĩ gì. Và rồi cũng chẳng được bao lâu, anh lại chia tay với cô gái ấy.

Cuộc sống ở trường đại học qua đi thật nhanh.
Sau khi tốt nghiệp, cô gái khoác áo hoa theo người khác về nhà chồng, còn anh vẫn chưa từng yêu một ai. Bởi vì anh hiểu một điều rằng, chỉ có cô ấy mới là tình yêu đích thực của đời anh. Qua sự giúp đỡ của bạn bè, anh biết được ngày sinh nhật và địa chỉ nơi cô ở. Mỗi khi đến ngày sinh nhật của cô, anh đều gửi tặng cô một bó hoa có chín bông Uất Kim Hương rất đẹp. Bản thân anh không biết cô thích hoa gì, nhưng đó là loài hoa anh thích nhất. Anh cũng biết là cô là người đã có chồng nên không bao gì để lại tên hay số điện thoại liên hệ trong bưu thiếp, anh không muốn tình cảm của mình làm ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ấy.

Lại vài năm nữa thấm thoát trôi nhanh, anh vẫn một mình đơn chiếc, và vẫn nhớ tặng hoa cho cô mỗi dịp sinh nhật. Một lần, trước sinh nhật của cô hai ngày, anh tham gia một buổi liên hoan họp cựu sinh viên của trường, và được biết rằng, trong mấy năm gần đây cô đã trải qua hai lần li hôn, và đến bây giờ vẫn còn độc thân. Ngực anh bất chợt nói đau, trái tim anh đập rộn rã như lần đầu nhìn thấy cô, anh vừa vui mừng vừa lo sợ, anh thương cảm cho cô nhưng cũng hồi hộp cho chính bản thân mình...
Cuối cùng đã đến ngày sinh nhật của cô! Chàng trai cảm thấy vui mừng khôn xiết. Anh muốn lần này sẽ tự tay mình sẽ tặng hoa cho cô, rồi anh sẽ thổ lộ tình cảm của mình với cô. Và vì thế, anh đã đi lùng sục hết các hàng hoa trong thành phố, cuối cùng mới chọn ra những bông hoa Uất Kim Hương đẹp nhất.
Và khi cô bán hàng bó những bông hoa một cách cẩn thận, chàng trai viết lên trên tấm bưu thiếp những điều anh đã ấp ủ bao lâu nay: “Em có biết anh vẫn còn rất yêu em không? Em nhận lời làm vợ anh nhé!” Khuôn mặt đẹp của chàng trai bỗng chốc bừng sáng, trên môi anh luôn thấp thoáng một nụ cười hạnh phúc, trái tim anh ngập tràn hi vọng. Anh sải từng bước dài tiến đến nhà cô gái.
Và trong giây phút đó, một chiếc xe chở hàng đã bất ngờ lao thẳng vào anh ...

Khi cô gái nhận được bó hoa Uất Kim Hương đó cũng là lúc nhận được tin báo tử của chàng trai.
Cô đã hiểu ra tất cả, cô nhốt mình trong phòng khóc ròng một đêm. Cô nhớ lại buổi tối nhiều năm trước khi mà chàng trai đến và đã thổ lộ tình cảm với cô. Mà cô cũng không thể biết rằng, trong suốt mười mấy năm đó, người con trai vẫn chỉ si mê yêu và chờ đợi cô! Nghĩ đến điều này, cô càng khóc nức nở hơn, những giọt nước mắt thấm ướt trên những cánh hoa Uất Kim Hương vẫn đang khoe sắc, đẹp đến lạ lùng. Cô biết rằng, cô đã thực sự mất đi một tình yêu chân chính, tình yêu mà không bao giờ cô có thể tìm lại được nữa.

Và người con trai đang yên giấc ngủ ngàn thu kia chắc cũng không thể biết rằng, loài hoa cô gái thích nhất, cũng chính là hoa Uất Kim Hương ...

(Sưu tầm)


_________________

Mùa hè về con ve sầu kêu ve ve
Em đi guốc dưới hàng me
Đạp chết ve
Hết hè !!!
Linh Tựu Cung Chủ
Tu luyện:
{Mai Hoa Chưởng}
Tu luyện:<br>{Mai Hoa Chưởng}
View user's profile
Bạc: 109
Công lực: 200
PostPosted: Thu Jul 13, 2006 3:11 pm    Post subject: Quote

Chuyện bên rạch Cái Tôm - Bùi Thị Cao Nguyên

1. Mỗi chiều, thím Hai thường qua nhà tôi ngồi bắt chí cho mấy đứa nhỏ. Thím có một sở thích kỳ dị là bắt những con chí thả xuống nền ximăng cho chúng ngo ngoe bò một hồi rồi dùng móng tay cái đè lên từng con, từng con kêu bụp bụp.

Tụi nhỏ con thím khoái chí cười khé lên trong khi tôi sợ hãi lánh đi nơi khác. Con Chấm, con của thím, lớn hơn tôi hai tuổi, rất thích đọc truyện với tôi nhưng nó không tự hiểu được câu chuyện mà phải nhờ tôi giải thích. Mỗi khi má nó bắt chí cho em nó, biết tôi không thích nên con Chấm thường rủ tôi đọc truyện.

Đôi khi, trong lúc chúng tôi chụm đầu đọc sách, chí từ đầu nó bò sang đầu tôi và mẹ tôi phải cực khổ mua thuốc về diệt chí cho tôi. Lúc đó tôi ngạc nhiên hỏi mẹ tại sao thím Hai không mua thuốc về trị cho tụi nhỏ mà cứ ngồi bắt chí mỗi chiều làm chi cho cực vậy. Mẹ tôi bặm môi nói con nít biết gì mà nhiều chuyện. Mãi sau này tôi mới hiểu, thím nghèo quá, tiền mua một bịch thuốc trị chí gần bằng ba lít gạo - một ngày ăn của tụi nhỏ.

2. Rạch Cái Tôm nằm giữa hai xã Hòa An và Tân Thuận Đông. Mỗi khi nước ròng thì con rạch cũng là nơi chúng tôi tụ họp bắt hến, xúc tép hoặc tát cá. Con rạch Cái Tôm đổ ra ngoài sông Tiền nhờ một con kênh nhỏ. Trường học nằm bên bờ sông Tiền, mỗi ngày chúng tôi men theo con kênh nhỏ để tới trường. Sông Tiền từng làm chúng tôi tranh cãi hàng tuần.

Thằng Láy nói đó là sông Cái, con Chấm nói đó là sông Cửu Long, thằng Minh nói đó là sông Mêkông, tôi thì nói đó là sông Tiền. Đứa nào cũng có cái lý của mình. Tôi là đứa cãi hăng nhất bởi vì bữa nọ cô Thanh có nhờ tôi đọc thơ của chú Lói, đầu thơ chú viết “Sông Tiền đêm trăng” rõ ràng. Chú Lói đã học lớp 12, hổng lẽ chú viết sai? Mà cũng khổ, tôi đã hứa với cô Thanh là sẽ không kể cho ai biết chuyện chú Lói viết thơ cho cô, thành ra tôi không có cách gì làm cho tụi nó tin tôi. Tới khi hỏi bà tôi thì bà cười: đứa nào cũng đúng hết.

Cao Lãnh là nơi trồng thuốc rê ngon nổi tiếng, ở xóm rạch Cái Tôm nhà nào cũng trồng thuốc rê. Hết mùa thuốc, người ta chỉ bán thuốc cái, thuốc chồi, còn thuốc kèo thì ai cũng cố giữ lại. Có thuốc kèo trong nhà như có con gái đẹp, bà nội tôi thường nói như vậy. Mà đúng như vậy thật, có thuốc kèo ngon trong nhà vừa mừng vừa lo, lúc được giá thì mấy người lái thuốc cứ tới lui nườm nượp, chủ nhà tha hồ làm giá, tới lúc nó mất giá thì ai cũng than vắn thở dài vì tiếc.

Tuổi thơ tôi trôi dần cùng những ngày đi vét lá chưn khô - lá thuốc khô ở tầng thấp nhất của cây thuốc lá. Người ta thường cho con nít vét lá chưn khô để bán lấy tiền ăn bánh khi tới trường. Những đêm xắt thuốc thật sự thu hút tụi nhóc con chúng tôi. Bao nhiêu là câu đố tục giảng thanh rồi thanh giảng tục.

Bao nhiêu câu chuyện đời xưa được kể, và bao nhiêu câu chuyện tình đã nảy sinh từ những đêm xắt thuốc mà tôi còn quá nhỏ để biết những chuyện đó. Mẹ tôi vốn không phải dân xứ này nên cũng không đậm đà mấy với những đêm xắt thuốc, mẹ chỉ phụ bà nội những công việc trong bếp và mẹ còn sợ bị làm thợ phơi bất đắc dĩ những lúc thiếu người. Mẹ là cô giáo chứ không phải là nông dân như phần lớn các cô, thím ở đây.Tôi thỉnh thoảng lén mẹ chạy ra tập làm thợ phơi với mấy cô, mấy chị. Mẹ tôi khó chịu về chuyện này lắm, mẹ sợ tôi mê làm thợ phơi hơn làm cô giáo.

3. Tháng ngày trôi qua nhanh chóng, tôi ra nhà ngoại ở để học lớp sáu ngoài thị xã, cuối tuần mới về thăm nhà một lần. Rồi tôi lên cấp ba, vào lớp chuyên toán. Đây là một sự kiện to tát ở quê tôi vì suốt cả con đường gần chục cây số có mỗi mình tôi được học lớp chuyên. Tôi học như điên để theo kịp mấy đứa bạn ngoài đó. Tôi không còn thời gian đi “dan thuốc” - rải những cây thuốc con lên liếp cho người lớn trồng, “măng thuốc” - vô chưn cây thuốc, hoặc lẩy chồi...

Tôi ít ca vọng cổ hơn và bắt đầu tập tành vài bài tân nhạc, đặc biệt hơn là tôi còn biết mấy bài hát tiếng Anh do ông ngoại dạy. Thỉnh thoảng tôi về nhà và dạy cho tụi nhỏ vài câu tiếng Anh giả cầy khiến chúng mê tít. Thuốc rê ngày càng mất giá, người ta không còn trồng thuốc rê nữa, tôi cũng không thường về quê để coi người ta xắt thuốc như trước, tôi xa dần tụi nhỏ trong xóm, và tôi cũng quên mất là thím Hai đã không còn qua nhà tôi bắt chí cho tụi nhỏ nữa. Tôi đi học đại học.

4. Đám cưới con Chấm, nó viết cho tôi mấy hàng “chị ráng về ăn đám cưới em, hổng có vui đâu, nhưng mà em muốn chị về”. Hổng vui thì cưới làm gì, chú rể có phải là thằng Đơ con chú Bảy Tre không hổng biết. Tôi vội vã về. Hóa ra chú rể là một thằng cha lạ hoắc ở ngoài chợ Cao Lãnh, già hơn con Chấm chừng mười mấy tuổi. Tôi chưng hửng, còn thằng Đơ? Nó rưng rưng nước mắt, thôi chị ơi, người ta cũng nghèo như mình mà chảnh lắm. Em sẽ giàu, giàu nhanh nữa cho họ biết. Trời ơi, chỉ vậy thôi mà nó dám quyết định một chuyện quan trọng cả đời, quá muộn rồi làm sao tôi can nó?

Con Chấm cho tôi coi những đồ sính lễ của nhà trai. Nhiều quá, vòng vàng đỏ ối, áo quần toàn bằng vải xoa xít bóng. Tôi yên lặng không nói gì thêm, còn nói gì khi nó đã quyết định xong hết rồi, còn đâu mối tình quê chân chất ngày xưa đó? Tôi ra sau hè nhìn rẫy thuốc lá mà lòng buồn rười rượi, nơi tụi nó hẹn hò mỗi ngày vẫn còn đây.

Tôi nhớ như in cái lần thằng Đơ ngân nga: Thuốc rê Cao Lãnh thơm nồng, con gái Cao Lãnh má hồng thấy thương, rồi con Chấm mắc cỡ không lẩy chồi mà bẻ trụi cả cây thuốc lá, rồi tôi và mấy đứa nhóc nữa đứng núp sau hàng thuốc cười hí hí...

Rồi những đêm xắt thuốc vui nhộn, con Chấm làm thợ phơi còn thằng Đơ làm thợ xắt, ai ai cũng khen hai đứa nó xứng đôi. Mỗi đêm xắt thuốc, sau khi ăn cơm khuya xong, mọi người lại nghe hai đứa nó hát bài Hoa tím bằng lăng trước khi trở lại làm việc. Con Chấm thường sửa lời bài hát, thay vì hát con rạch Cái Thia chảy dìa Tắc Cậu, nó lại hát con rạch Cái Tôm chảy xuôi dìa Tân Thuận. Mà giờ này tụi nó có đang nhớ những kỷ niệm đó không?

Tối. Con Chấm lạy xuất giá. Nó khóc như mưa. Người ta hay nói khóc như con gái sắp về nhà chồng. Nó khóc vì thương cha mẹ già và đàn em thơ dại hay là nó đang khóc cho mối tình đầu dang dở của mình? Như những đám cưới nhà quê khác, hàng xóm cùng tới hát giúp vui. Mà kìa, thằng Đơ đang đóng vai anh chàng Áo Vũ Cơ Hàn, nó hát, lời hát nghe buồn da diết Loan cô nương ơi, trả áo em là trả luôn tình đầu tiên, đường đôi ngả ly tan, tình mộng vẫn vương mang, đang xúc động âm thầm, rồi em đi lấy chồng, ta ngậm ngùi trông theo áo ai, xác pháo rơi đỏ trên đường đi...

Ông Ba Trái đang ngồi đờn say mê, ông không biết có nhiều người đang đau lòng. Tôi đi vô buồng con Chấm. Mắt nó đỏ hoe. Tôi hối nó đi ngủ sớm để khuya còn đi chải tóc. Thím Hai đang ngồi đếm tiền với chú Hai sau bếp. Con Nốt ngồi mơ màng bên bếp lửa, nó nghĩ gì? Thằng Út Mót cười hăng hắc, nó vui vì nhà đông người và nó được ăn thịt đã đời.

5. Tới cô Thanh lấy chồng, cô không biết viết thơ nên biểu thằng Láy viết cho tôi: “Cô đi lấy chồng, mày có rảnh về chơi, cô cho đưa dâu lên thành phố”. Tôi suýt nhảy dựng. Trời, còn chú Lói? Vậy là rã đám thêm một cặp nữa. Tôi không về được vì bận thi học kỳ. Hè về, tụi nhóc kể lại cô Thanh khóc còn nhiều hơn chị Chấm. Chú Lói không về ăn cưới cô Thanh, chú ở luôn trên Xuân Lộc. Nghe nói chú mua đất lập nghiệp ở trển luôn.

Cô Thanh mua cho ông bà Ba cái truyền hình hai mươi bốn inh, cái truyền hình bự nhứt xóm. Cô không muốn thấy tụi em, cháu của cô chiều chiều qua nhà hàng xóm giành chỗ với mấy đứa nhỏ trong xóm. Tôi không biết mặt chồng cô nhưng nghe nói dượng bị thọt một chân, trắng hơn cô Thanh mà buôn bán giỏi lắm.

6. Tôi tốt nghiệp ra trường, cũng muốn ra đi làm giàu nơi đất lạ. Có một việc làm tốt ở thành phố và tôi đã phỏng vấn xong. Tôi định về nhà chơi vài bữa rồi đi. Tối hôm đó tôi qua nhà thím Hai chơi với tụi nhỏ. Ông Ba Trái đang ngồi đờn bên nhà, ông hát điệu Lưu thủy hành vân, giọng ông sao mà buồn da diết, y như thằng Đơ hát hồi đám cưới con Chấm. Sương trắng nhuộm rừng phong vấn vương, đưa tiễn em lên đường, Nam Sơn đây chốn chia tay phản hồi gia trung, hoa lá bay rơi rụng theo dòng... Tôi đâu có chia tay ai để về nhà, tôi sắp xa nhà kia mà, vậy mà sao tôi buồn quá.

Tôi ra chợ thăm con Chấm. Nó mập ú ù u, có ba đứa con rồi. Nó để chồng coi tiệm, còn nó dẫn tôi về nhà. Chồng nó coi bộ cũng hiền. Nó khoe tôi hàng chục đôi bông tai đủ kiểu. Tôi mới nhớ hồi xưa nó ngồi hàng giờ ngắm nghía những đôi bông của chị Lộc bên nhà bác Tư. Bây giờ mọi việc dường như tạm ổn với nó.

Những ước mơ thời con gái giờ đã thực hiện xong, nó cười một nụ cười mãn nguyện. Chuyện thằng Đơ giờ coi như không có và chưa bao giờ xảy ra trong ký ức của nó. Người ta có thể quên quá khứ mau vậy sao? Tôi lặng nhìn nó yên ấm hạnh phúc mà không báo cho nó biết là thằng Đơ vừa bị tai nạn lao động ngoài công trường xây dựng.

7. Bao đứa trẻ ngày xưa giờ thành người lớn và đi tới xứ người lập nghiệp. Ai nghèo, ai giàu, ai nên danh nên phận? Tôi không biết, có điều là sao tôi nghe trong lòng nhớ tiếc. Xóm rạch giờ mọc lên nhiều nhiều ngôi nhà mới. Nhà thím Hai mới xây khang trang, lót gạch Đồng Tâm láng coóng. Thím Hai cũng không còn qua nhà tôi bắt chí cho tụi nhỏ.

Thím Hai cười móm mém “giờ có thuốc trị chí Oshin rồi con ơi!”. Những thợ phơi, thợ xắt ngày xưa rồi cũng chìm sâu vào quên lãng trong ký ức của nhiều người. Thuốc rê Cao Lãnh giờ chắc chỉ còn trong nỗi nhớ của vài người trong số chúng tôi.

Rồi đây tôi cũng sẽ hòa vào dòng người nhộn nhịp nơi thành phố, có ngày nào đó chợt nhớ về quê cũ, tôi sẽ lại nhớ mùi thuốc lá chưn hăng hăng trong những sáng tinh sương ngoài rẫy thuốc.


_________________

Mùa hè về con ve sầu kêu ve ve
Em đi guốc dưới hàng me
Đạp chết ve
Hết hè !!!
Lý Nguyệt Nhi
Thần công đáo thành
{Mai Hoa Kỳ Hiệp}
Thần công đáo thành<br>{Mai Hoa Kỳ Hiệp}
View user's profile
Bạc: 167
Công lực: 1020
PostPosted: Mon Aug 28, 2006 4:01 pm    Post subject: Yêu thương và thù hận Quote

Kể từ khi biết nhận thức, tôi đã thấy cuộc sống của bố mẹ đầy sóng gió. Mười tám năm chung sống bên nhau nhưng có bao ngày hạnh phúc! Rất nhiều lần, cả hai đòi ly dị. Song, vì nghĩ đến tôi, đứa con duy nhất, bố mẹ dừng lại.

Tôi còn nhớ trận cãi vã kịch liệt sau cùng. Họ không tiếc lời thoá mạ nhau. Đồ đạc trong nhà bị quăng ném tứ tung trong cơn giận dữ tột cùng. Bố đánh mẹ thậm tệ, mặt mũi mẹ bầm tím. Tất cả những điều đó đều diễn ra trước mắt tôi, trước mắt một đứa trẻ 14 tuổi.

Ngày đứng truớc tòa, tôi phải chọn lựa hoặc bố hoặc mẹ. Trái tim nhỏ bé như bị dao cứa, cảm giác cơ thể bị đứt đôi vì bố và mẹ ai cũng cố giật tôi về phía mình. Biết chọn ai đây khi tôi yêu cả hai người. Và tôi biết chọn ai cũng sẽ làm cho người kia đau đớn. Đắn đo mãi rồi cũng đến lúc phải quyết định, tôi về với mẹ dù biết rằng như thế bố sẽ buồn lòng.

Nhưng mọi việc khó khăn hơn tôi tưởng. Mẹ luôn miệng nói về bố với một hình tượng tồi tệ như không thể tồi tệ hơn. Niềm căm hận vẫn ngùn ngụt trong lòng mẹ. Bà muốn trút bao phẫn nộ vào tôi, muốn tôi yêu quý chỉ riêng mình bà và càng ghét bố càng tốt. Vì vẫn còn thương bố nên tôi rất giận mẹ. Thế là hai mẹ con lại cắn đắng nhau.

Không chịu đựng nổi, chín tháng sau, tôi chuyển đến sống với bố. Tôi trách mẹ thật nhiều vì những gì bà đã làm. Vài tuần đầu bên bố, tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Song cảm giác ấy nhanh chóng mất đi khi bố bắt đầu cư xử hệt mẹ trước đây, chỉ khác một điều, người bị nói xấu bây giờ là mẹ. Dường như ông chỉ muốn tôi thù ghét mẹ. Tôi nhận thấy ông không quan tâm đến tôi nhiều như tôi tưởng. Bố chưa bao giờ hỏi han tôi những lúc hai cha con ở nhà, tôi làm gì, với ai, ông không cần biết, tôi được tự do tối đa, muốn làm gì thì làm. Chán nản tuyệt vọng, tôi sinh ra đàn đúm và lạc lối về.

Sau vài lần xô xát với bố và trải qua rất nhiều đêm khóc than một mình, tôi chợt nhận ra mình phải biết làm gì, không thể cứ khi thì ở với bố, lúc thì về bên mẹ. Cả hai người đều có lỗi và phạm sai lầm nhưng chẳng ai chịu nhận, cứ một mực đổ lỗi cho nhau. Tôi không thể quyết định ai đúng, ai sai cũng như không thể chỉ yêu bố mà ghét bỏ mẹ. Cần đối xử công bằng với hai người, tôi sẽ yêu thương họ bằng nhau. Tình cảm của tôi không thể dễ dàng bị tác động hay điều khiển từ một phía. Tôi yêu cầu cả hai hãy tự giữ ý nghĩ về nhau trong lòng họ. Cả bố và mẹ đều tỏ ra kiềm chế hơn trước mặt tôi nhưng khó mà buộc họ cứ im lặng.

Lần này, tôi tự mình thực hiện. Tôi phải thật mạnh mẽ, đủ cứng cỏi để bỏ ngoài tai những gì họ nói về nhau, đủ rộng lượng để yêu thương cả bố ngang bằng như mẹ. Ý nghĩ này làm tôi cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Cuộc sống của tôi dần đi vào nề nếp dù phải sống chung với nghịch cảnh.


TRIỆU TÚ VÂN (Theo Chicken soup)
(Bài đăng trên Tuổi Trẻ Online


_________________
Tử Băng Tâm

Em đau xót...sống trong bao niềm đắng
Mỏi mòn xót xa em...tháng năm
Lý Nguyệt Nhi
Thần công đáo thành
{Mai Hoa Kỳ Hiệp}
Thần công đáo thành<br>{Mai Hoa Kỳ Hiệp}
View user's profile
Bạc: 167
Công lực: 1020
PostPosted: Wed Sep 06, 2006 4:53 pm    Post subject: Mùa xuân của má Quote

Má thắp nhang lên bàn thờ ba lâm râm khấn:
- Ông ơi, năm hết tết đến, ông về ăn tết với tui cho ấm cửa ấm nhà nghen ông. Chiều ba mươi rồi mà mấy đứa nhỏ chưa đứa nào về.

Từ hồi sáng đến giờ lúc nào má cũng đi ra đi vào, lóng nga lóng ngóng. Hễ con mực hực hực chuẩn bị sủa là mắt má đau đáu trông ra ngoài ngõ. Chờ riết cho tới chiều mà bóng dáng các anh chị vẫn bặt tăm. Hồi đám giỗ ba, chị Hai nói tết sẽ về. Chị Hai ở xa xôi quá lại nghèo nên tết có năm về có năm không. Mà hễ anh chị về là về từ bữa hăm chín.

Hồi đó chị Hai đi làm ở thành phố rồi quen anh Phụng ở tuốt ngoài Long Khánh. Khi hai người dự định cưới nhau chị Hai mới dẫn anh Phụng về thỏ thẻ với má. Thấy anh Phụng hiền lành má cũng thương lắm nhưng ngặt nỗi quê anh ở xa quá. Má không cản chị Hai mà má nói:
- Chim đa đa đậu nhánh đa, chồng gần không lấy sao lấy chồng xa vậy hả con?

Chị Hai nghĩ tới nghĩ lui rồi chị khóc. Thấy vậy má an ủi chị:
- Má nói là nói vậy chớ con thương đâu má gả đó. Tụi bây có duyên có nợ với nhau, má cấm cản sao đành.

Tối đêm đó má trằn trọc không sao ngủ được, nước mắt cứ chảy hoài ướt cả gối. Hồi đó má với ba thương nhau ông bà ngoại cũng không bằng lòng. Không phải là ông bà ngoại ghét bỏ gì ba mà tại quê ba ở xa quá. Má ở Cà Mau, còn ba ở tuốt trên xứ Cổ Cò này. Thương nhau thì hứa lấy nhau chứ má cũng chưa đến Cổ Cò lần nào. Ông bà ngoại sợ má về đó xa xôi rồi không về thăm ông bà được. Mà ông bà ngoại đã già, nhớ con thì biết làm sao. Nhưng rồi thấy má cương quyết quá nên ông bà ngoại cũng bằng lòng. Cưới rồi năm đầu về thăm ông bà ngoại được hai lần. Năm sau sinh con nên về có một lần. Ngày bà ngoại hấp hối, má nhận được tin là về liền. Vậy mà về đến nơi thì người ta đã khâm liệm ngoại rồi. Cái lần ông ngoại mất cũng vậy. Má về đến nhà thì sắp tới giờ chôn. Từ ngày ông bà ngoại mất đến giờ má về giỗ ông bà đâu được hai ba lần gì đó. Nhớ cái cảnh của mình mà má thương chị Hai và cũng tủi cho mình. Rồi đây mai mốt má chết biết có được nhìn mặt chị Hai lần cuối?

Từ ngày chị Hai có chồng mỗi năm về có một lần đó là dịp giỗ ba hay ngày tết. Gia đình chị suốt năm chỉ có trông chờ vào công đất chôm chôm, nhưng năm nào trúng mùa thì thất giá, hoặc được giá thì thất mùa. Anh Phụng đi làm thuê làm mướn quanh năm nhưng hai đứa nhỏ cứ đau ốm suốt nên tiền vào nhà chị như gió vào nhà trống vậy.

Anh Ba thì đi biền biệt mấy năm nay. Hồi đó anh Ba yêu chị Nguyệt ở xóm trên. Chị Nguyệt hiền dịu lại xinh đẹp nên không ít người dòm ngó. Vì vậy ông bà Năm, ba má chị Nguyệt không chịu gả chị cho anh Ba. Bà Năm rầy chị:

- Mầy lấy thằng đó để mai mốt cạp đất ăn hả?
Không biết sao câu ấy lọt đến tai anh Ba. Cả tháng trời anh lặng lẽ không nói với ai tiếng nào. Có lúc nét mặt anh khoặm lại, ánh mắt nổi vằn những gân máu đỏ li ti trông rất dữ tợn. Có lúc anh ngồi thẫn thờ như người mất hồn, ánh mắt xa xôi, thăm thẳm. Rồi má cũng biết chuyện bà Năm ngăn cản anh và chị Nguyệt yêu nhau. Anh Ba đau một thì má đau đến mười. Má biết anh Ba và chị Nguyệt yêu nhau hai năm nay. Nhưng má dành dụm hoài mà không mua nổi đôi bông tai nên đành làm lơ, không dám bước tới hỏi chị Nguyệt cho anh. Muốn cưới vợ cho con trong nhà tệ lắm cũng phải có đôi ba triệu đồng. Đằng này... Nhưng hổng lẽ không tiền rồi để con ở vậy hoài hay sao. Má chờ con heo trong chuồng hễ trộng trộng một chút là kêu bán liền. Lúa ngoài đồng đã cong trái me. Bầy gà cũng phủ lông cánh. Vậy mà... Nhìn anh Ba suốt ngày cứ lặng lẽ đăm chiêu má đau đứt ruột. Vừa đau nỗi đau của con, vừa đau nỗi đau của người làm mẹ nên tối nằm trằn trọc không ngủ được. Nghĩ đến chuyện vợ con của anh Ba là má ứa nước mắt. Má đợi anh nguôi nguôi rồi sẽ lựa lời khuyên anh tìm một chỗ khác phù hợp với hoàn cảnh gia đình của mình hơn. Nhưng má chưa kịp nói gì thì anh đã đi. Hôm đi, anh nói với má:

- Chừng nào tui làm có nhiều tiền mới về, má đừng trông!
Tính anh Ba hễ quyết làm cái gì là làm cho bằng được. Má biết thế nên cũng không ngăn cản. Má chỉ đau, cho đến bây giờ mà cái đau vẫn còn tươi rói như con cá ướp trong muối vậy. Giọng má cứ nghẹn lại trong cổ:
- Sao con không nói sớm để má mua cho vài cái áo. Cái khăn tắm của con cũng rách hết rồi.

Má móc trong túi lấy chai dầu cù là nhét vào giỏ xách của anh. Má lại móc túi bên kia, vét hết còn đâu được vài chục ngàn đồng. Má nhét hết vào túi anh.

- Con đợi má sang nhà chú Bảy mượn thêm.
Anh Ba cản không cho má đi rồi lấy tiền nhét lại vào túi má. Hai má con cứ giằng co nhau, đến chừng thấy má òa khóa anh Ba mới chịu lấy. Suốt bốn năm nay, ngày nào má cũng khắc khoải chờ mong anh về, nhất là những ngày giỗ, tết. Năm nay má có linh tính anh sẽ về. Vậy mà... Chiều ba mươi rồi.

Rồi hồi năm ngoái đến lượt thằng Út cũng bỏ má mà đi. Nó nói ở đây làm quần quật suốt một năm cũng chỉ dư được đôi mươi giạ lúa. Có năm còn thiếu ăn nữa. Mấy đứa bạn nó lên thành phố làm một tháng dư bằng mình ở đây làm cả năm. Má đứng chết lặng, ánh mắt như dại đi.
- Mình phụ đất chớ đất có phụ mình đâu con!
Thằng Út chỉ mái nhà dột nát rồi nói:
- Má thấy hôn, mình ở đây suốt mấy chục năm mà có cất được cái nhà cho ra hồn đâu. Con ráng làm kiếm tiền về lợp lại mái nhà để mùa mưa năm nay má ngủ thẳng giấc.
Nghe thằng Út nói vậy lẽ ra má phải vui, đằng này má cảm thấy như ai lấy kim ghim vào tim mình. Má nhớ hồi thằng Út còn nhỏ, có lần má vừa lấy roi định đánh thì nó chạy lại ôm chặt tay má nói: "Má ơi đừng đánh con đau, để con bắt ốc hái rau má nhờ". Vậy là má bẻ gãy cây roi làm hai chớ không nỡ đánh nó. Không lẽ nó nghĩ "bắt ốc hái rau cho má nhờ" là phải rời bỏ quê hương để làm kiếm tiền về cho má ha? Má nắm tay thằng Út:
- Út ơi, ông bà nội con ở đây, đời ba và má cũng ở đây, rồi các con cũng sinh ra ở đây. Dù không giàu nhưng đất nuôi các con lớn khôn đâu có để các con đói bữa nào.
Thằng Út vẫn cố bào chữa:
- Con biết đất không phụ mình nhưng đất càng ngày càng cằn cỗi...
Thằng Út đi mới vài tháng thì đem về cho má xấp tiền dày cộm. Nó nhét xấp tiền vào túi má thỏ thẻ:
- Má cất để dành xài. Má thích cái gì thì mua ăn, đừng hà tiện nữa. Công việc ngoài ruộng má mướn người ta làm, nhớ nghen má!
Hôm sau nó kêu thợ lợp lại mái nhà xong rồi mới đi. Sau lần đó má chờ hoài mà hổng thấy thằng Út về nữa. Thằng Quân, bạn nó trên thành phố về ghé qua cho hay thằng Út theo bạn bè rủ ren lên tận rừng sâu đào vàng. Má chết lặng người. "Ăn của rừng rưng rưng nước mắt". Ai xui nó lên chốn rừng thiêng nước độc ấy? Nếu vì má mà nó phải lên chốn ấy thì thà để má thắt cổ chết còn đỡ đau hơn. Làm mẹ mà, đâu ai nỡ để con mình chui vào miệng hùm hang rắn. Má thắp nhang lên bàn thờ ba:
- Ông ơi! Có linh thiêng theo phù hộ cho con...
Mắt má nhòa đi, hai dòng nước trong suốt rõ ra từ đôi hố mắt trũng sâu, chảy dài xuống đôi gò má nhăn nheo.
Cúng cơm ba xong, má bày nếp ra gói bánh tét. Năm nào cũng vậy, dù túng quẫn đến đâu má cũng phải có nồi bánh tét trước là cúng ông bà ba ngày tết, sau là cho mấy anh chị có ăn với người ta. Năm nay má cũng gói đủ hai loại bánh như mọi năm. Nhà có mấy chị em mà mỗi người một ý. Chị Hai thích ăn bánh nhân chuối, anh Ba, thằng Út thích ăn bánh nhân mỡ đậu xanh. Còn má thì các anh chị thích cái gì má thích cái ấy. Gói một thứ bánh sợ đứa vui đứa buồn nên năm nào má cũng gói cả hai thứ như vậy. Mấy năm trước anh Ba không về khiến bánh nhân mỡ đậu xanh không ai ăn. Năm nay má định gói một thứ bánh nhân chuối thôi nhưng má nghĩ biết đâu anh Ba về. Và thằng Út nữa...
Trời tối hẳn. Má ngồi lặng lẽ một mình bên nồi bánh tét. Bếp lửa reo tí tách như vẫy gọi mùa xuân về. Má nghe mắt mình cay xè. Má nhớ hồi đó, mà không, như mới ràng ràng đây vậy, chị Hai, anh Ba, thằng Út ngồi quanh bên bếp lửa canh nồi bánh và đón giao thừa. Má kêu mấy chị em đi ngủ để má thức canh, giao thừa sẽ kêu mấy chị em dậy nhưng không ai chịu.
Hồi đó tết nào ba má cũng chạy vạy để có tiền mua cho mỗi đứa cái áo hay cái quần mới. Có năm phải bán lúa non hay ba lãnh tiền công cắt lúa trước. Vậy mà vui, mà hạnh phúc. Còn bây giờ, thấy thiếu hụt, thấy đánh mất một cái gì đó...
Những giây phút cuối cùng của năm cũ đã qua. Giao thừa. Má sắp bánh mứt lên bàn thờ ba rồi thắp nhang:
- Ông ơi! Năm mới đã đến rồi. Ông phù hộ cho mấy đứa nhỏ được mạnh giỏi, bình an nghen!
Mùa xuân đến trong nụ mai biêng biếc vừa hé nở chúm chím trên cành. Mùa xuân đến trong cơn gió nhẹ lùa qua ô cửa sổ. Mùa xuân đến trong làn hương trầm thoang thoảng má thắp trên bàn thờ ba. Nhưng mùa xuân của má còn ở xa lắm...


Nguyễn Trọng Tấn
(Nguồn: thotre.com)


_________________
Tử Băng Tâm

Em đau xót...sống trong bao niềm đắng
Mỏi mòn xót xa em...tháng năm
Display posts from previous:   
This forum is locked: you cannot post, reply to, or edit topics.   This topic is locked: you cannot edit posts or make replies.    Mai Hoa Trang Forum Index -> Truyền Kỳ Thư Các All times are GMT + 10 Hours
Page 1 of 1

 
Jump to:  
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group

Theme customization and code modification by conanqtran (aka Duong Qua)
© 2002 - 2005 www.maihoatrang.com